Hỗ trợ

PHƯỢT THỦ 65 TUỔI VÀ HÀNH TRÌNH ĐI BỘ XUYÊN VIỆT: “ĐÔI CHÂN TÔI CŨNG BÌNH THƯỜNG THÔI”

Những chia sẻ chân thật và thú vị của bác Trần Ngọc Công, dù tuổi đã ngoài 60 vẫn quyết định thực hiện hành trình đi bộ xuyên Việt bằng chính đôi chân của mình khiến. Người đọc không khỏi khâm phục khi theo dõi những khó khăn trên những cung đường, những suy ngẫm sâu sắc trên đường đi và đôi khi là những câu chuyện khiến ai cũng phải bật cười trong cuộc hành trình qua những câu chuyện được chia sẻ trên trang facebook cá nhân của bác.

Dưới đây mình xin chia sẻ lại nguyên văn bài viết của bác về khó khăn khi thực hiện hành trình xuyên Việt và mong bác có thật nhiều sức khỏe để có thể tiếp tục khám phá những cung đường.

27d33767f9bc24f37ed2f95351307d5414bb308074c5c17af3d3903aa6ea73d8.jpg


Nhiều người cứ nghĩ rằng tôi là người có sức khoẻ hơn người và đôi chân thép. Nhưng thực tế không phải vậy. Tôi sở hữu một sức khoẻ tầm thường, phổi bị rỗ chằng chịt do hồi thanh thiếu niên quay máy ép nhựa bị nhiễm hơi độc của nhựa nóng chảy. Chẳng vậy mà mỗi lần bị viêm phế quản khi đi khám các bác sỹ khi xem phim chụp X quang thường tống tôi vào viện lao để điều trị.

Rồi mới năm ngoái vừa tiến hành trung phẫu cắt 5 cái polyp tướng ở đại, trực tràng. Dạ dày, dạ mỏng cũng bị một thời gian dài viêm loét may nhờ thuốc dân tộc mới đỡ.Còn gout thì mãn tính rồi nên đành sống chung với thuốc hết đời.

2d6b6b43fd768abfc2dac7b36613a647ba698b1ecf4c42afb0f7d16e28dcca84.jpg


Đôi chân cũng bình thường. Cả một quãng thời gian gần nửa thế kỷ chẳng có tập tành. Đi đâu cũng phụ thuộc vào xe máy. Chiếc đầu gối bên trái hồi nhỏ bị ngã lòi xương chữa mãi mới lành nhưng vẫn để lại di chứng, mỗi khi trái nắng trở trời vẫn bị đau nhức.


Từ cái buổi ban đầu tập đi bộ (trong 7 ngày) và cả chuyến hành trình 100/100 khi kết thúc một ngày đi, 2 bàn chân và đầu gối đều nhức nhối tê buốt. Trong thời gian đầu, mỗi khi kết thúc một ngày “hành quân” mình thường xoa bóp bằng rượu thuốc dân tộc Dao mua ở Sapa. Sau hết rượu đành mua Salonpas tuýp thay thế nhưng cũng đỡ lắm. Ban tối mệt ngủ thiếp đi thì thôi chứ đêm chợt tỉnh giấc lại lấy thuốc xoa lên chân vì nó vẫn nhức. Nhưng không hiểu sao, mỗi sáng dậy, xỏ chân vào giày lại thấy ổn, tiếp tục hăng hái lên đường.


Chặng ngoài Bắc, da dẻ còn hồng hào, y phục tư trang còn ngay ngắn. Đi tới đâu mọi người còn ngỡ là ông Tây ba lô đi phượt. Trẻ con, thanh niên còn “Hi! Hello! How are you? “rần rần. Nay trải qua bao nắng gió, nhất là khu vực miền trung. Mặt mũi hốc hác, da dẻ đen thui. Đi tới đâu cũng gặp những ánh mắt hoặc nghi ngờ hoặc ái ngại cho mình là một ông lão tâm thần bỏ nhà đi lang thang xin ăn hay một gã trộm cắp bất lương đi kiếm ăn cũng nên.

de61ea51a15991eec83b6caea8f94ff9580d6072f735607391ba094532c58ce8.jpg


Khát nước tạt vào quán bán dừa ven lộ, theo thói quen sử dụng ngôn ngữ xã giao của người Bắc, mình hỏi mua một trái dừa: "Bà chủ cho xin một trái dừa". Chủ quán là một bà trung tuổi, đang tươi bỗng trở mặt lạnh tanh:

- Đi đi ,đi chỗ khác xin ,đây không cho

- Sao lại đuổi tôi, tôi làm sao mà bà không bán cho tôi ? - Tôi hơi bực mình vặn lại
Lúc này bà chủ có vẻ đỡ căng thẳng hơn :

- Dừa để bán chứ không cho. Ông mua thì bán ,xin thì không được! 15 ngàn trái ,đưa tiền tui bán !

Mình thở phào biết bà tưởng mình là lão ăn mày muốn xin dừa bà.
Vừa rút tiền trong ví ra trả tiền vừa giải thích:

- Bà ơi, ở ngoài Bắc người ta dùng từ xin là cách nói lịch sự thay cho từ mua mà. Nếu tự dưng vô nhà hay gặp người đi đường thì xin đấy là ăn mày,ăn xin. Còn khi mua hàng nói xin có nghĩa là mua bà ạ !

e82e52b2cf5d2b70a57e9c0a31b80d376724ef76440f515fb5980dd12ed348f8.jpg


Không rõ do bất đồng ngôn ngữ hay do hình dáng mình giờ đây tàn tạ quá mà gặp tình huống trớ trêu vậy .Tạt vào một cửa hiệu ven đường để soi gương ,ngắm lại bộ dạng thấy mình thảm hại thật :

“Xưa sao phong gấm rủ là
Giờ sao tan tác như hoa giữa đàng.
Mặt sao dãi gió dầm sương.
Thân sao bướm chán ong chường bấy thân!”

- Trích Truyện Kiều – Nguyễn Du -

Thế mới thấm nhuần câu nói các cụ xưa:

“Ăn mày là ai, ăn mày là ta
Đói cơm rách áo hoá ra ăn mày !”

Từ câu chuyện của bác, mình mong rằng các bạn trẻ có thể tự nhìn lại chính bản thân mình và có thêm động lực để thay đổi chính mình, dám làm những điều mà mình mơ ước, không có thành công nào là dễ dàng nhưng nếu cố gắng hết sức, tất cả khó khăn đều có thể vượt qua.   
* Nguồn: Facebook Công Đào

Vui lòng đăng nhập để bình luận về địa điểm

Hãy là người đầu tiên bình luận về địa điểm này!